Asking the Universe

(Tiêu đề: Gửi lời tới Vũ Trụ)

The other day I went to Thu Le park to exercise. I thought that I wouldn’t need a ticket to get in but the guard wouldn’t let me enter without one. “It is not time for exercise yet, we are still working,” she told me. “If you want to go for a walk then go somewhere else.” I understand that Thu Le is also a zoo and it needs money to sustain (although why we need to sustain a place that imprisons animals is beyond me), I still feel sad because it seems we are losing public spaces and we need money to do anything at all in this city.

And yet in a reality that the band Cage The Elephant describes as “There ain’t nothing in this world for free”, it is still possible to pursue dreams even with an empty pocket. From the stories that I have seen, and from my own experience, I know that it is possible to ask for help and rely on the generosity and kindness of people – friends and strangers. And with this post I want to pose an idea: what if money can be a bridge that help us build more connection and strengthen community?

“It was my dream to learn from the bigger world, to expand my horizon, to expand myself,” Huong – my wife – tells me when we talk about her first experience of asking for help. “I have never lived anywhere else but Hanoi. It was like my dream to just be out there.” Her chance came in early 2017 when she received a scholarship to study in Greece for six months. “I got 90% scholarship, the last 10% is living cost, visa, plane ticket, and food.” That 10% was estimated to be around $3,000, and she had a bit more than two weeks before the course started.

“There was no way I could make that much money in such a short time. So some friends were suggesting crowdfunding.” Crowdfunding is a way to raise a large amount of money (plus other resources) by asking a lot of individuals to give small donations. For example in my wife’s case: she needed $3,000, so if there were 300 people who gave $10 each, my wife would reached her target. There are crowd funding websites such as Kickstarter and GoFundMe that my wife could have gone on and pleaded her case to internet strangers. The more successful campaigns on those websites tend to be around a concrete product or service (such as a robot cat or making art with electricity). My wife was asking for a much more intimate and intangible thing – investment in her personal growth – which was why she wrote a letter to the people she knows on Facebook.   

“I drafted a letter for help,” Huong recalls. “In the letter of help, I explain the situation that I got this scholarship, that it was my dream to go abroad and study.” Huong wrote that the trip was a chance for her to learn and grow so that she could better contribute to the community once she came back. “It’s the idea of I have things to give as well. And this would help me give those gifts.” After finishing the letter, Huong made a Facebook event and post the letter for all her friends to read and asked everybody to share.

This act of publicly asking for money brought a lot of fears to Huong. The fear of not having enough money, the fear of having enough money but fail to fulfill the promises. And then there was the doubt. “What if this is the wrong thing? What if people are wrong? Like they shouldn’t support me. What if I am wrong?” There were even people who challenged her, saying why was she asking instead of borrowing money?  “I really have to build my resilience,” Huong shares. “And it’s not about me. I think it was really important for me that it wasn’t about me, that I’m not asking this money so that I am rich. It was about me toward a better thing.”

The earnest of Huong’s dream did reach people, and support came in for her. There was even a stranger – a friend of a friend – who gave her money. “And the reason he gave me money was because he had a dream too, but he couldn’t do it. And it takes a lot of money to achieve his dream, but it only takes him a little amount of money so that I can achieve my dream. And by contributing he is making a dream come true.” My wife ended up raising almost $2,000, not quite the target but still enough for her to work with.

As it turned out the Greek trip never happened, Huong was denied a visa because the Greek embassy thought there was no guarantee she would come back to Vietnam once the visa expired. But with that money she went to Sweden instead for another training and she got to be in Europe for three weeks. No matter the destination my wife’s dream was still fulfilled. She gained the experience of being abroad, which “did help me to become a better person, one way or another. And I think it’s the best kind of gift anybody can give to the world already.”

Hôm trước tôi ra công viên Thủ Lệ để tập thể dục. Tôi cứ tưởng sẽ không cần mua vé nhưng chị bảo vệ không cho tôi vào và bảo rằng “Giờ này chưa đến giờ tập thể dục, giờ này các chị còn đang làm việc. Đi ra ngoài đi em.” Đành rằng Thủ Lệ cũng là sở thú và nó cần tiền để duy trì (nhưng tại sao chúng ta lại cần duy trì một nơi để cầm tù động vật thì tôi không hiểu), tôi vẫn cảm thấy buồn vì dường như chúng ta đang mất dần đi những không gian công cộng và nếu muốn làm bất cứ cái gì ở thành phố này thì đều phải cần đến tiền.

Ấy vậy mà ở cái thực tại như ban nhạc Cage The Elephant đã nói “Chẳng có gì trên thế giới là miễn phí”, người ta vẫn có thể theo đuổi mơ ước kể cả với một cái túi rỗng không. Từ những câu chuyện mà tôi được chứng kiến, và từ cả trải nghiệm cá nhân, tôi biết mình có thể kêu gọi sự giúp đỡ và trông cậy vào sự hào phóng và lòng tốt của người khác – bạn bè và người lạ. Và với bài viết này tôi muốn đưa ra một ý tưởng: liệu tiền có thể trở thành cây cầu để giúp chúng ta kết nối với nhau và vun vững cộng đồng được không?

“Ước mơ của em là được học từ thế giới rộng lớn, được mở rộng đường chân trời, được phát triển bản thân,” Hường – vợ tôi – nói với tôi khi kể về lần đầu tiên em kêu gọi sự giúp đỡ. “Em chưa từng được sống ở đâu ngoài Hà Nội. Giấc mơ của em là được ra ngoài kia.” Cơ hội đến với em vào đầu năm 2017 khi em nhận được học bổng để đi học ở Hy Lạp trong sáu tháng. “Em được 90% học bổng, 10% còn lại là chi phí sinh hoạt, visa, vé máy bay, ăn uống.” 10% đó tương đương với khoảng $3,000, và em chỉ có khoảng hai tuần trước khi khóa học bắt đầu.

“Em không thể nào kiếm được số tiến lớn như vậy trong một khoảng thời gian ngắn thế. Vậy nên một số người bạn khuyên em có thể thử gọi vốn cộng đồng.” Gọi vốn cộng đồng là một cách để góp được một số tiền lớn (cùng với các tài nguyên khác) nhờ vào những khoảng đóng góp nhỏ của nhiều người. Ví dụ trong trường hợp của vợ tôi: em cần $3,000, vậy nếu có 300 người mỗi người cho em $10 thì em sẽ đạt được mục tiêu. Có những trang web gọi vốn cộng đồng như Kickstarter hoặc GoFundMe mà vợ tôi có thể lên và kêu gọi từ nhứng người lạ qua internet. Những chiến dịch thành công trên các website đó thường là về những sản phẩm hoặc dịch vụ cụ thể (ví dụ như mèo robot hoặc là vẽ bằng điện). Vợ tôi gọi sự giúp đỡ cho một cái khác thân mật và vô hình hơn – đầu tư cho sự phát triển cá nhân của em – đó là lí do tại sao em viết một lá thư cho những người em biết trên Facebook.

“Em viết một là thư kêu gọi sự giúp đỡ,” Hường kể lại. “Trong thư em giải thích rằng em nhận được học bổng, rằng giấc mơ của em là được đi du học.” Hường viết rằng chuyến đi là cơ hội cho em được học và lớn để em có thể đóng góp được nhiều hơn khi trở về. “Cái ý nghĩ là em cũng có cái để trao đi. Và cơ hội này sẽ giúp em trao đi những món quà ấy.” Sau khi viết xong lá thư, Hường lập một sự kiện trên Facebook rồi đăng lên để cho tất cả bạn bè đọc được và nhơ họ chia sẻ.

Việc công khai kêu gọi tiền mang lại rất nhiều nỗi sợ cho Hường. Sợ rằng không có đủ tiền, sợ rằng có đủ tiền rồi nhưng lại không thể hoàn thành những hứa hẹn. Rồi cả những nghi ngờ nữa. “Nhỡ việc này là sai thì sao? Nhỡ mọi người sai thì sao? Kiểu họ không nên giúp em ý. Nhỡ em sai thì sao?” Có cả những người thánh thức Hường, bảo rằng tại sao em lại quyên tiền chứ không phải vay tiền? “Em phải trở nên cứng cỏi hơn nhiều,” Hường kể. “Và cái này không phải là về em. Em nghĩ điều đó rất quan trọng với em là cái này không phải là về em, em quyên tiền không phải vì muốn trở nên giàu có. Em chỉ muốn hướng đến cái tốt hơn thôi.”

Giấc mơ chân thành của Hường kết nối được với mọi người, và những sự giúp đỡ cũng bắt đầu chảy về. Trong đó có cả một người lạ – một người bạn của bạn – đóng góp cho em. “Và lí do anh ý cho em tiền là vì anh ý cũng có một giấc mơ, nhưng anh không theo nó được. Nó tốn rất nhiều tiền để anh theo giấc mơ của mình, nhưng chỉ tốn cho anh ít thôi để giúp em đạt được nguyện vọng. Và bằng cách đóng góp anh ý đang làm cho một giấc mơ trở thành hiện thực.” Vợ tôi quyên được gần $2,000, không đạt được mục tiêu đề ra nhưng vẫn đủ để em có thể dùng được.

Nhưng chuyến đi Hy Lạp lại không xảy ra, Hường bị từ chối visa vì sứ quán cho rằng không có gì bảo đảm là em sẽ về Việt Nam khi visa hết hạn. Nhưng với số tiền đó em đi sang Thụy Điển cho một khóa đào tạo khác và được ở Châu Âu ba tuần. Cho dù là địa điểm nào đi nữa thì giấc mơ của vợ tôi vẫn thành hiện thực. Em đã có được trải nghiệm sống ở nước ngoài và nó “đã giúp em trở thành một người tốt hơn, cách này hay cách khác. Và em nghĩ nó là món quà tuyệt nhất mà ai cũng có thể mang lại cho thế giới rồi.”

Huong seeing snow for the first time in Sweden / Lần đầu tiên Hường nhìn thấy tuyết ở Thụy Điển

One unintended consequence of my wife’s story is its ripple effect. “After she [Huong] got enough money for Greece, I was like ‘wow, so it’s actually possible,’” shares Xuan – a mutual friend of my wife and I. Xuan’s gift is her drawings, and she expresses that gift not just with beautiful pictures, but also as a visual scriber – someone who listens to the essence of a conversation and capture it with words and images. She found a chance to deepen both her drawing and listening skills in a training course in China; a course that held “life-changing” potential but way out of her financial reach.

Because of my wife’s campaign, Xuan was inspired to try and make it to China as well. She started by writing an email to ask the organizers for a scholarship. “I was so hesitated. It took me like a week to write the email. I didn’t finish it but I accidentally hit send.” The incomplete email still opened the conversation for Xuan and she got the link to apply for scholarship as well as the registration form. “And I guess that’s it, so I have to do it. I don’t even know if I got the scholarship back then but it was just the feeling ‘I want to have it so bad, so whatever, I’ll try.’”

Xuan did get a scholarship that reduced the fee from $3,000 to roughly $1,000; and she still needed more money for flights and accommodation. So she wrote a “letter to the universe” explaining where she was at and asking for help. “It was so scary,” Xuan shares about the day she published the letter on Facebook. “You feel so exposed. People can say different things about your event, bad things, good things. One thing I am scared of the most is that I don’t deserve it. Actually I was thinking that if I don’t get enough money and I can’t go then it is fine. Then some friend tells me something that scare me even more…”

Xuan was thinking that if she didn’t raise enough money to go then she would give back what she got or donate the money to a charity. “But she [a friend] told me ‘No, you cannot use someone else’s money for another purpose. Because you ask specifically for this. They invested in you because of what you ask for. So you cannot use the money for a different purpose.” That statement strengthen Xuan’s resolution. “If I don’t have enough money from the event then I will just borrow from friends. I will make it happens anyway.”

In the end Xuan didn’t need to borrow from friends, she even surpassed the target by a couple hundred dollars. Along with the money, Xuan also received well wishes like “you are so brave”, “you are so courageous”, and “I’ll support you all the way.” She went to China and received the training she wanted. This whole experience seems to give Xuan not only just professional skills, but also a new look on life. “I believe in people (laughter), I believe in humanity. People can be so cruel and so nice at the same time. I guess my world view change to everything is possible.”

Câu chuyện của vợ tôi tạo nên những gợn sóng bất ngờ. “Sau khi Hường có đủ tiền cho Hy Lạp, em nghĩ ‘wow, vậy điều đó là thực sự có thể,” Xuân – một người bạn của tôi và Hường – kể lại. Món quà của Xuân là ở khả năng vẽ, và Xuân thể hiện món quà đó không chỉ qua những bức tranh tuyệt đẹp, mà còn bằng việc ghi chép hình ảnh – một người lắng nghe cái cốt lõi của những cuộc nói chuyện và thể hiện lại bằng chữ viết và hình ảnh. Cô tìm được một cơ hột để phát triển cả khả năng vẽ lẫn kỹ năng lắng nghe từ một khóa học ở Trung Quốc, một khóa học mà có tiềm năng “đổi đời” nhưng vượt xa khả năng tài chính của cô.

Vì chiến dịch gây quỹ của vợ tôi, Xuân được truyền cảm hứng để cố gắng đến được Trung Quốc. Cô bắt đầu bằng việc viết email xin học bổng. “Em đã rất do dự. Phải mất đến cả tuần để viết email. Em chưa viết xong thì đã lỡ ấn nút gửi.” Cái email dang dở vẫn bắt đầu câu chuyện cho Xuân và cô được hướng dẫn cách đăng ký và xin học bổng. “Và thế nên em phải làm thôi. Hồi đó em còn không biết là em có được học bổng không nhưng em chỉ nhớ cái cảm giác ‘mình rất muốn cái này, kiểu gì cũng phải thử.”

Xuân được nhận học bổng giảm học phí từ $3,000 xuống còn gần $1,000, và cô vẫn cần thêm tiền vé máy bay và chi phí sinh hoạt. Vì thế nên cô viết một “lá thư gửi vũ trụ” giải thích tình hình và kêu gọi giúp đỡ. “Việc đó thật là đáng sợ,” Xuân kể về hôm đăng lá thư lên Facebook. “Em cảm thấy như bị phơi trần. Mọi người có thể nói bất kỳ cái gì về cái sự kiện của em, cái xấu, cái tốt. Một điều em sợ nhất là em không xứng đáng. Thực ra em đã nghĩ rằng nếu em không có đủ tiền và không được đi thì cũng không sao cả. Nhưng rồi một người bạn nói với em một cái mà còn làm em sợ hơn…”

Xuân đã nghĩ là nếu không quyên đủ tiền thì cô sẽ trả lại những gì đã nhận được hoặc là cho một quỹ từ thiện. “Nhưng một bạn nói với em rằng ‘Không, em không được dùng tiền của người khác vào một mục đích khác. Vì em hỏi cho mục đích này. Họ đầu tư vào em vì những gì em hỏi. Nên em không được dùng tiền vào mục đính khác.” Điều đó giúp Xuân quyết tâm hơn. “Nếu em không có đủ tiền từ sự kiện thì em sẽ vay người khác. Em sẽ biến nó thành hiện thực cách này hay cách khác.”

Cuối cùng thì Xuân không cần phải vay thêm tiền, cô còn vượt mục tiêu khoảng $200. Cùng với tiền, Xuân còn nhận được những lời chúc như “Cậu thật dũng cảm”, “bạn can đảm quá”, “tớ sẽ giúp bạn tới cùng”. Cô đến Trung Quốc và tham gia khóa đào tạo mình muốn. Trải nghiệm này dường như đem lại cho Xuân không chỉ kỹ năng nghề nghiệp mà còn một cách nhìn khác về cuộc sống. “Em tin vào con người (cười), em tin vào nhân loại. Con người có thể thật độc ác và cũng nhân đạo. Em nghĩ rằng thế giới quan của em chuyển thành tất cả mọi thứ đều là có thể.”

The picture Xuan used in her letter to the universe/ Tấm ảnh Xuân dùng trong lá thư tới vũ trụ (nguồn: Knowmads Hanoi)

When talking to Xuan, she tells me “I think most of the time people are willing to give, they just don’t know that there are people who need their help.” So just by the act of asking, we create the condition for others to feel helpful, to feel like they also can contribute. A couple of months ago I wrote a post to ask for help and have received so much more than I could ever hope for. With this post not only do I want to shine light on another way of dealing with money, I also wish to continue the ripple and share another friend’s call for help.

Hoang Hai, a.k.a Hiimhii, is a singer-songwriter. He has been pursuing music as an independent artist since 2017; if you haven’t heard his music then I can suggest some personal favorite such as ‘Hơn’and‘Lam’. After two years of learning and growing as a musician, now he decides to take the next big step by trying to publish the first album. “With this album I want to show my determination to stick with music,” Hai shares with me, “It is my way to summarize my experience with music after all this year and also a chance to reflect on myself after a coming a long way.”

In order to finance for this album he also chooses crowdfunding, not only because he doesn’t have the money to produce the best quality for the album, but also because he believes in the values of community and connection. By now he has reached 76% of the first target. If you want to support him then please go to hiimhii.com to find out more.

Khi nói chuyện với Xuân, cô kể với tôi “Em nghĩ phần lớn mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ, họ chỉ không biết có người cần sự giúp đỡ của họ thôi.” Vậy nên với hành động kêu gọi sự giúp đỡ, mình tạo ra cơ hội cho người khác cảm thấy hữu ích, cảm thấy mình cũng có thể đóng góp. Mấy tháng trước tôi viết một bài blog để kêu gọi sự giúp đỡ và đã nhận được nhiều hơn là mong đợi. Với bài viết này tôi không chỉ muốn chia sẻ một cách khác để nhìn về tiền, tôi cũng muốn giúp lan tỏa gợn sóng bằng cách chia sẻ lời kêu gọi của một người bạn khác.

Hoàng Hải, hay còn gọi là Hiimhii (Hi, I’m Hai), là một ca sĩ-nhạc sĩ. Anh đã theo đuổi nhạc với tư cách là một nghệ sĩ tự do từ 2017; nếu bạn chưa nghe nhạc của Hải thì tôi có thể đề nghị mấy bài ưa thích như ‘Hơn’ và ‘Lam’. Sau hai năm tự học và gắn bó với âm nhạc, giờ anh quyết định tiến thêm một bước dài hơn bằng việc tự xuất bản album đầu tay. “Em làm album lần này là để thể hiện quyết tâm gắn bó với âm nhạc của em,” Hải kể với tôi. “Nó là cách em tổng kết được những gì mình đã trải nghiệm với âm nhạc trong suốt thời gian vừa qua và là cách em nhìn lại bản thân sau một chặng đường dài.”

Để đầu tư cho album này Hải cũng chọn cách gây quỹ cộng đồng, không chỉ vì anh không có tiền để làm được album có chất lượng tốt nhất, mà còn vì anh cũng tin vào giá trị của cộng đồng và sự kết nối. Cho đến lúc này anh chỉ còn thiếu 5,000,000vnd cho mục tiêu thấp nhất 25,000,000vnd. Nếu bạn muốn giúp Hải thì có thể lên trang hiimhii.com để xem thêm chi tiết.

Hai on the set of an music video / Hải đi quay MV

Even though the practice of crowdfunding has been around for a while, personally I didn’t know about it until relatively recently. I think that this practice is not just a way to raise fund, it might have the potential to change who we are as a society as well. As my wife puts it “When we do this kind of personal crowdfunding, we build so much relationship and trust among people. And we build so much dream and hope that people can depend on each other, people can lean on each other. Maybe that’s how we can have a community and start acting out of love instead of fear.”

Mặc dù cái cách gây quỹ cộng đồng này đã có từ lâu rồi, phải đến gần đây tôi mới biết về nó. Tôi nghĩ đây không chỉ là một cách để quyên tiền, nó cũng có tiềm năng để thay đổi cách chúng ta đối xử với nhau trong xã hội. Như vợ tôi nói “Khi qây quỹ một cách riêng tư như thế này thì chúng ta cũng tạo nên sự kết nối và lòng tin trong mọi người. Chúng ta tạo nên hy vọng rằng mọi người có thể dựa vào nhau, có thể giúp đỡ nhau. Có thể đây là cách để có được cộng đồng và bắt đầu hành động từ tình yêu chứ không phải những nỗi sợ.”

P.S. At the time of this postscript Hai’s campaign is finished and he has achieved 104% of his target. He announced that the album is expected to be released by May 2020.

P.S. Chiến dịch gây quỹ của Hải đã thành công vượt chỉ tiêu với hơn 26,000,000vnd quyên góp được. Hải dự kiến sẽ ra mắt album vào tháng 5 2020.

Top image by Greg Rakozy on Unsplash